BẢY NĂM VẪN NGOẢNH VỀ PHƯƠNG BẮC – Dragonquest-10 – Review Truyện Online

LustAveland

Các bạn đang theo dõi bài viết về BẢY NĂM VẪN NGOẢNH VỀ PHƯƠNG BẮC – Dragonquest-10 tại dragonquest-10.com. Trang web tổng hợp về tin tức, giải trí, truyện online…Cảm ơn các bạn đã quan tâm và theo dõi!

BẢY NĂM VẪN NGOẢNH VỀ PHƯƠNG BẮC – Dragonquest-10

Thời gian gần đây, ở Quỳnh Châu, một thành phố ven biển bình yên và nhỏ bé bỗng xảy ra một vụ án mạng kinh hoàng. Nạn nhân của vụ án đó là một vị tiểu thư đài các, cũng là một nghệ sĩ vĩ cầm lừng lẫy tiếng tăm. Nhưng điều khiến mọi người bất ngờ hơn cả, là việc thiên tài pháp y Lục Bắc Thần vốn được mệnh danh là “người phiên dịch của xác chết” đã từ Mĩ trở về Quỳnh Châu để điều tra vụ án này.

 

Bắc Thần không hề cảm thấy xa lạ với thành phố, dù anh chưa từng đặt chân đến đây. Bởi vì nhiều năm về trước, có một người thường thủ thỉ bên tai, kể anh nghe về sự ấm áp của nơi này.

 

Những người xung quanh luôn cho rằng, sở dĩ Lục Bắc Thần tiếp nhận vụ án này là bởi mối giao tình với người nhà nạn nhân. Nhưng thật ra việc điều tra vụ án chỉ là một cái cớ để anh có thể trở về Trung Quốc mà thôi. Anh muốn ghé thăm Quỳnh Châu một lần, bởi nơi đây là quê hương của người ấy. Phải, lần này Lục Bắc Thần trở về, là vì muốn gặp lại Cố Sơ.

 

Lục Bắc Thần còn có một người em trai sinh đôi nữa là Lục Bắc Thâm. Tuy là hai anh em sinh đôi, nhưng vì một số lí do nên hoàn cảnh và môi trường sống của họ hoàn toàn khác biệt. Khi lên đại học, Bắc Thần đã thay Bắc Thâm đi học để rồi gặp gỡ và đem lòng yêu Cố Sơ, cô gái có nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.

 

Sơ Sơ của anh, là người con gái mà ngay cả trong mơ anh vẫn hoài nhung nhớ. Cố Sơ, Cố Sơ, hai chữ, tựa một vết khắc trong tim. “Đối với anh, cô là giấc mơ quá khứ không thể xóa nhòa.”

 

Ngày ấy, khi Cố Sơ và Lục Bắc Thần đã ở bên nhau, anh vẫn giấu cô thân phận thật của mình. Thế nên, Cố Sơ không hề hay biết Bắc Thần là con trai của nhà họ Lục giàu có và quyền lực nổi danh, mà luôn nghĩ rằng anh là Bắc Thâm, chàng trai được sinh ra trong một gia đình rất đỗi bình thường.

 

Vậy nên khi đó, tình yêu của hai người họ rất nhẹ nhàng, giản đơn, giống như bao mối tình thời thanh xuân khác, trong trẻo và bình yên, đến cả bão tố cũng trở nên thật dịu dàng.

 

“Anh nghĩ chúng ta có thể ở bên nhau trọn đời trọn kiếp không?”

 

“Bạn Cố Sơ à! Câu hỏi của bạn mang tính vượt thời gian quá lớn.”

 

“Khó trả lời lắm à?”

 

“Trước mắt không trả lời được!”

 

“Thế đến khi nào anh mới trả lời được?”

 

“Tới khi nào cả anh và em đều bảy mươi, tám mươi tuổi rồi, anh sẽ thảo luận lại với em vấn đề trọn đời trọn kiếp.”

 

“Anh định lừa ai chứ! Bảy mươi, tám mươi tuổi lâu như thế, lỡ giữa đường anh thay lòng thì sao? Ai chịu trách nhiệm trả lời câu hỏi của em đây?”

 

“Thế nên, sau này em có thể chọn ngoại khoa tim mạch.”

 

“Đáng ghét!”

 

“Em đừng có chạy lung tung, ngoan ngoãn ở bên cạnh anh là được rồi.”

 

Lúc còn trẻ, người ta vẫn thường ngây thơ nghĩ rằng chỉ cần lòng người vĩnh viễn chẳng đổi thay thì tình yêu sẽ không bao giờ bị chia cắt. Để rồi khi biến cố bất ngờ xảy đến mới bẽ bàng nhận ra sự tàn nhẫn và trái ngang của ông trời. (Bài viết được post full và sớm nhất tại Lust Aveland)

 

Đứng trước cái gọi là “số mệnh”, con người bỗng trở nên thật yếu ớt và nhỏ bé làm sao.

 

Ngày Lục Bắc Thần nghe tin Cố Sơ đính hôn, anh điên cuồng lái xe trong đêm để rồi xảy ra tai nạn. Giây phút cận kề với cái chết, điều duy nhất khiến anh cảm thấy sợ hãi là nếu mất mạng rồi sẽ không còn được gặp lại Cố Sơ nữa. Có lẽ lúc đó mình đã hiểu, thế nào là tận cùng của tình yêu.

 

“Năm đó,vào giây phút tai nạn xảy ra, tia sáng chói loà làm đau đôi mắt anh. Lúc chiếc xe rơi xuống biển, anh đã sợ. Anh sợ mất đi ánh sáng sẽ không được thấy hình dáng em nữa. Anh cũng sợ mình mất mạng không thể quay về Thượng Hải tìm em. Anh sợ cảm giác mất mát ấy, cảm giác mất mát vĩnh viễn.”

 

Sau vụ tai nạn kinh hoàng đó, việc Lục Bắc Thần vẫn còn sống sót quả thực là một kì tích. Tuy nhiên do va chạm quá mạnh, nên đôi bàn tay của anh không còn được nhanh nhạy như ban đầu. Thế nên, anh đành phải từ bỏ ước mơ làm một bác sĩ ngoại khoa thần kinh, để rồi trở thành một pháp y được người người kính nể. Người đàn ông này, cho dù có làm gì đi chăng nữa cũng thật xuất chúng biết bao.

 

“Nếu số phận đã định tôi không thể dùng dao mổ để tôn trọng sinh mạng của người sống, thì tôi sẽ dùng dao giải phẫu để bảo vệ tôn nghiêm của người chết.”

 

Trong suốt năm năm ở Mĩ, Lục Bắc Thần lao đầu vào công việc như một cái máy. Anh không cho phép bản thân mình rảnh rỗi, vì mỗi lần như thế, anh sẽ lại vô thức nhớ đến cô. Vừa hận vừa yêu, nỗi nhớ nhung trộn lẫn hận thù dày vò anh đến không thở nổi.

 

Hai năm, đủ để yêu một người khắc cốt ghi tâm. Nhưng một đời, chưa chắc đã đủ để quên đi người ấy.

 

“Em vẫn đứng đó, anh không thể không quay đầu, cho dù thương tích đầy mình, cho dù bão táp mưa sa,cứ ngỡ hận sâu sắc, thế mà cũng chẳng bằng… yêu sâu đậm.”

 

Cứ ngỡ là hận sâu sắc, thế mà cuối cùng vẫn trở về tìm cô.

 

*****

 

Đã từng có rất nhiều lần Cố Sơ tưởng tượng về khoảnh khắc trùng phùng của hai người họ. Cô cho rằng mình sẽ có thể thản nhiên cười nói với anh như một người bạn cũ, nhưng khi đối diện với khuôn mặt đã từng rất thân thuộc ấy, trái tim Cố Sơ vẫn không khỏi thổn thức nghẹn ngào.

 

Người đàn ông đó có khuôn mặt rất giống Bắc Thâm, nhưng lại không phải Bắc Thâm của cô. Người ấy nói với cô, rằng Bắc Thâm đã không còn trên đời này nữa. Người ấy là Lục Bắc Thần, anh trai của người cô yêu.

 

Cố Sơ không hề hay biết, rằng chàng trai cô yêu năm đó là Bắc Thần chứ không phải Bắc Thâm. Thật ra, người cô luôn nhung nhớ không ở đâu xa , mà gần ngay trước mắt, chỉ cần vươn tay là có thể chạm tới.

 

Duyên phận và tình yêu vốn luôn là thứ kì diệu nhất trên đời. Tưởng rằng sợi tơ tình đã đứt đoạn, thì ông trời lại một lần nữa giúp hai người họ se duyên. Vì một vài lí do, nên Cố Sơ trở thành trợ lí cho anh. Và rồi, Cố Sơ đã động lòng với Lục Bắc Thần, dù cô luôn tự nhắc nhở bản thân mình rằng anh là người mà cô phải tránh xa.

 

Nhưng tình yêu là thứ con người có thể kiểm soát được sao? Cho dù lí trí không cho phép cô ở bên anh, nhưng trái tim có bao giờ chịu nghe theo lí trí? Thế nên, Cố Sơ quyết định thỏa hiệp với trái tim, cho anh một cơ hội, cũng mở ra cho chính bản thân một đường lui, bởi vì cô đã chìm trong dằn vặt và nhớ thương quá lâu rồi.

 

“Hai năm yêu nhau khắc sâu tận cốt tủy, năm năm xa cách đau khổ đến tột cùng. Tròn bảy năm, trái tim cô chưa từng rời xa.”

 

Đúng lúc ấy, sóng gió lại ập đến, cuốn trôi tất cả mọi thứ mà cô và anh đã cố gắng vun đắp từng ngày.

 

Hôm ấy, Lục Bắc Thần vì bảo vệ Cố Sơ nên đã bị thương nghiêm trọng, đến mức nhà họ Lục phải đưa anh ra nước ngoài để điều trị. Lại một lần nữa, ông trời tàn nhẫn ép hai người họ phải chia li khi yêu thương vẫn còn đang đong đầy.

 

Sau khi Lục Bắc Thần rời đi, Cố Sơ mới ngỡ ngàng nhận ra anh chính là chàng trai cô yêu ngày ấy. Khi đó, cô đã khiến anh chịu tổn thương sâu đậm, nên lần này, cô quyết định sẽ chờ anh quay trở lại, cho dù có phải chờ đợi bao lâu…

 

*****

 

Cố Sơ là một trong những nữ chính mà mình rất thích. Cô không quá yếu đuối, cũng không quá kiên cường. Khi Lục Bắc Thần mỏi mệt và không thể đứng vững, cô sẵn sàng làm chỗ dựa cho anh. Nhưng có đôi khi, cô sẽ dịu dàng nép vào lòng anh, cho anh cảm nhận được rằng anh rất quan trọng đối với cô, rằng bờ vai của anh là điểm tựa bình yên nhất.

 

Vì cô biết, rằng đối với Lục Bắc Thần, cảm giác được che chở, bảo vệ cho người thương là một xúc cảm rất tuyệt vời. Giống như được trở thành anh hùng trong lòng người ấy, đưa bờ vai vững chãi che cho người tất cả nắng mưa.

 

Cho dù trong quá khứ, Cố Sơ từng khiến Lục Bắc Thần tổn thương sâu sắc, nhưng mình không trách cô. Bởi vì khi đó, cô không còn cách nào khác, chỉ có thể làm như vậy mà thôi. Cố Sơ không thể vì tình yêu của bản thân mà đứng nhìn cả gia đình mình rơi vào vực tối.

 

Cố Sơ là tiểu thư nhà họ Cố, cô xinh đẹp, cũng rất tài năng. Khi đó, vì gia đình xảy ra biến cố nên ước mơ trở thành bác sĩ ngoại khoa thần kinh của cô vẫn còn dang dở. Cô phải thôi học, phải rời xa Lục Bắc Thần, phải đính hôn với một người cô không hề yêu. Cố Sơ đã hi sinh mọi thứ của bản thân như thế, vậy mà vẫn không cứu nổi gia đình mình. Một cô gái nhỏ nhắn như vậy, lại phải gánh trên người quá nhiều nỗi đau.

 

Nhưng thật may, là giờ đây đã có Lục Bắc Thần ở bên cô rồi. Người đàn ông này, nhất định sẽ không bao giờ để cô phải chịu tổn thương thêm một lần nào nữa.

 

“Vì ký ức vốn dĩ là một thứ không công bằng, là thứ anh không thể cho em một trăm phần trăm.”

“Thế nên, thứ anh có thể lựa chọn chỉ có tương lai, cho em một trăm phần trăm tương lai. Quên Lục Bắc Thâm đi, chỉ còn lại Lục Bắc Thần, như vậy, em có chấp nhận được không?”

 

****

 

Khi bắt đầu viết bài review này, mình thực sự rất bối rối. Vì mình không biết bắt đầu từ đâu, không biết làm thế nào để diễn tả tình yêu của Lục Bắc Thần. Một tình yêu rất đẹp, rất thuần khiết, cũng rất bền bỉ và đậm sâu. Bền bỉ đến kì lạ, sâu đậm đến đau lòng.

 

“Chỉ cần em muốn dựa dẫm vào anh, dù bao xa anh cũng sẽ tới bên em, cho dù… em từng thuộc về người khác. Anh chưa bao giờ cúi đầu, dù có gió mưa cỡ nào anh cũng xông qua, sóng gió bão táp, xa xôi cách trở, anh vì cô mà tới, chỉ để có thể tìm được cô mà sống. Anh không chấp nhận cúi đầu, chỉ tình nguyện cúi đầu để hôn cô.”

 

Trải qua bao nhiêu chuyện, vẫn một lòng chẳng đổi thay. Lục Bắc Thần vốn kiên cường như thế, lại vì yêu mà trở nên yếu mềm như thế. Lục Bắc Thần đã yêu một người bằng cả trái tim, lại vì chính tình yêu ấy mà bị tổn thương nặng nề.

 

Thế nhưng, cho dù đau đớn đến mấy, tổn thương đến mấy, anh vẫn chưa từng than vãn một lời. Cho dù những vết thương trong lòng cứ chồng chéo lên nhau, cho dù tan vỡ đến tê tâm liệt phế, anh vẫn tình nguyện gánh chịu tất cả để Cố Sơ được an yên vui vẻ.

 

“Con sẽ bảo vệ cô ấy. Sự thật có thể nổi lên mặt nước cũng có thể chìm xuống tận đáy. Con lựa chọn cách thứ hai. Dù là cả đời này, con cũng quyết tâm làm. Thứ lỗi cho con không thể thỏa hiệp. Khi đã có người để bảo vệ thì con chắc chắn sẽ hứng chịu gió mưa.”

 

“Anh chỉ muốn mang tới cho em những điều tốt nhất, vào những năm tháng đẹp nhất của em”. Chỉ cần em hạnh phúc, tất cả đớn đau anh xin nhận hết về mình.

 

Có người nói, Lục Bắc Thần là một kẻ máu lạnh vô tình, thật ra là bởi tất cả sự nhẫn nại dịu dàng của anh chỉ dành cho riêng một người mà thôi. Có người nói, Lục Bắc Thần là một kẻ không có trái tim, thật ra là bởi anh đã trao trọn trái tim cho Cố Sơ mất rồi.

 

Chỉ khi ở bên Cố Sơ, Lục Bắc Thần mới bộc lộ con người thật của anh. Cho nên, tin được không, một người đàn ông lạnh lùng và nghiêm túc như vậy lại có thể thốt ra những câu nói thế này:

 

“Mấy chuyện không ảnh hưởng tới chuyện chăn gối thì không cần lo lắng.”

 

“Thứ đè nặng lên em là cơ thể của anh chứ không phải thân phận của anh.”

 

“Không có cánh cửa nào mà tôi không thể vượt qua, à bao gồm cả cửa nhà em.”

 

“Tôi thấy em có quá nhiều câu hỏi, thế này đi, chúng ta vừa tắm vừa thảo luận vụ án.”

 

Đúng rồi đấy, mọi người không đọc nhầm đâu, Lục Bắc Thần chính là ví dụ điển hình cho kiểu người bên ngoài lạnh lùng đẹp trai bên trong thâm tình lại còn vô liêm sỉ!!! Nhưng cũng không trách anh được, vì liêm sỉ có ăn được đâu, còn Cố Sơ thì có =)))

 

*****

 

“Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc” là một bộ truyện rất dài, nhưng tình tiết không quá lê thê mà vô cùng thu hút. Các vụ án và kiến thức chuyên môn được tác giả viết chắc tay, tình tiết truyện bất ngờ, cách xây dựng nhân vật rất tốt, tất cả đã làm nên thành công của bộ truyện này. Không chỉ viết về tình yêu, Ân Tầm còn kể cho chúng ta nghe câu chuyện về tình thân, về lý tưởng, về chính nghĩa. Cái kết tuy không trọn vẹn cho tất cả mọi nhân vật, nhưng rất hợp lí, cho dù đau lòng, nhưng khiến ta trân trọng hơn những gì mình đang có.

 

Mọi người đừng vì số chương mà bỏ qua bộ truyện này, đó sẽ là một điều rất đáng tiếc. Có thể nói, “Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc” là một bước nhảy vượt bậc trong sự nghiệp viết lách của Ân Tầm, một tác phẩm hay xuất sắc và mang đến rất nhiều thông điệp cho mọi người.

_____

 

“…”: Trích từ truyện.

 

RV: Thiên Dung Hoa

 

*Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa

Cre: Google/Huaban

 

Tag: BẢY NĂM VẪN NGOẢNH VỀ PHƯƠNG BẮC – Dragonquest-10
Đọc truyện trinh thám chọn lọc tại: https://truyen24.com/truyen-trinh-tham/

Xem thêm: Review truyện online

Nguồn: https://dragonquest-10.com/

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *