Đánh Giá truyện Lắng Nghe Tiếng Mưa

Từ thuở bé, Dương Thính Vũ không những được bố mẹ kính yêu, mà còn đc anh hết mực cưng chiều.cô vẫn hay lẽo đẽo phía sau anh, tình yêu giữa chúng ta như dòng nước thấm dần vào đất, rốt cuộc phân biệt đã không thể vãn hồi.Vì khúc mắc, sai lạc, bồng bột của tuổi trẻ đã tình cờ khiến cho tình yêu của hai người đổ vỡ rạn nứt.

Ra mắt truyện Lắng nghe tiếng mưa

Tác giả: C Tây Khê C
Thể loại: Truyện sắc, ngược

Trích đoạn truyện Lắng nghe tiếng mưa

Đêm khuya, ở Amsterdam nổi lên một trận bão nên khoảng không không còn yên tĩnh, dù thế, nhưng tiếng mưa ầm ầm ngoài cửa sổ vẫn không át nổi tiếng rên rỉ khổ cực ở trong phòng.

ở trung tâm căn phòng rộng thoải mái, rất đầy đủ theo đẳng cấp và sang trọng truyền thống, đặt một chiếc giường tròn lớn. Đứng bên giường là thân hình cao lớn của người nam nhi có gương mặt anh tuấn như điêu khắc. Hai tay thon dài của anh đang nắm chặt bắp chân nõn nà của cô nàng nằm bên trên giường.

“A… a… Đừng, đừng mà…” Dương Thính Vũ thân thể yếu đuối nằm sấp trên giường phát ra âm thanh rên rỉ, ngón tay trắng trẻo nổi gân xanh nắm chặt ga giường, gương mặt nhỏ bé lộ vẻ khổ sở vùi đầu vào chăn.

Động tác của người nam nhi vẫn tàn khốc như cũ, lực thúc càng ngày càng mạnh, đâm ngày càng sâu. Anh biết rõ phần bên dưới của cô đã sớm sưng tấy, nhưng lối vào hoa huyệt vẫn vô cùng kết hợp tiết ra lượng lớn mật ngọt. Khung hình cô như chiếc cờ lê vặn xoáy lấy phân thân to lớn của anh.

“Ưm… A… a….” Rồng lớn không dứt thúc vào cổ tử cung khiến cho Dương Thính Vũ chợt cong người, đúng khi đó người nam nhi từ phía sau dùng sức đâm vào một trong những lần tiếp nữa, mỗi một lần càng sâu hơn.

“A… a… Đừng…” trên bề mặt còn đọng lại vết nước mắt, cô không tồn tại cách nào thừa nhận khoái cảm dữ dội thêm lần nữa nên khóc đến lê hoa đái vũ.

>>> Tham khảo thêm Ngôn tình cao h

Người nam nhi dùng sức dịch chuyển giữa hai chân cô, kéo nửa người cô xuống bên dưới giường, thuận thế anh áp sát lên người cô. Cánh tay anh di chuyển xuống eo rồi vòng qua bụng cô khẽ nâng, để cho cái mông kề sát ngặt nghèo với phần bụng bên dưới của anh, nhanh chóng bước đầu cuộc hoạt động mới.

“A… ha… Chậm, chậm…” Dương Thính Vũ há miệng cắn mép chăn. Vì va chạm quá mạnh nên toàn thân cô hừng hực lửa, tất cả đều hóa thành những lời thăm hỏi khó nói nên lời.

“Thính Vũ, gọi anh…” Người đàn ông liếm vành tai cô khiêu khích, âm thanh khàn khàn chứa đầy ham muốn, nhưng vẻ mặt anh vô cùng êm ả dịu dàng, yêu thương, cưng chiều.

Cô nhắm hai mắt, cắn răng, nghĩ một đằng nói một nẻo, la lên: “Cậu nhỏ…”

Người đàn ông chớp mắt, nhíu mày, hiển nhiên anh không thích cô gọi mình như thế. Chính vì như thế, anh bóp chặt eo cô, dùng sức va chạm phía dưới, cố tình đâm mạnh làm đau cô để trừng phạt, “Gọi lại một lần tiếp nữa.” Lần này, trong giọng nói của anh thêm vài phần ý tứ gợi ý.

“A… a…” Anh quả thực làm đau cô, đau quá, thật quá đau, đau đến trái tim của Dương Thính Vũ cũng đau theo.

“Vũ nhi, gọi anh.” Anh êm ả dịu dàng gọi nhũ danh của cô, sau đó hôn cổ, nụ hôn vừa dài vừa nhẹ, Dường như anh chỉ cần khẽ cắn sẽ tan vỡ. Nếu, bọn họ cùng nhau chết đi như vậy…

Anh không sợ chết. Chẳng qua, anh nhất định phải chết cùng cô.

Bởi, anh không thể chống chịu nổi nếu cô vì cái chết của anh mà đau lòng.

“Cậu nhỏ… A… a…” Dương Thính Vũ bướng bỉnh không chịu sửa cách xưng hô, đổi lại khiến cho động tác của người nam nhi ngày càng thô bạo. Mỗi lần đâm vào rút ra đều không hề lưu tình, ra sức ma sát vào phần thịt non mịn phía bên trong, tương tự hoàn toàn có thể khiến cô xé rách cũng không còn gì.

“Vũ nhi, nếu em không nghe lời, anh không ngại cho anh ta trông thấy… bộ dạng gợi cảm, mê hoặc của em dưới thân anh đâu.” Người nam nhi rất chi là dịu dàng êm ả hôn lên tấm lưng xinh đẹp của cô, thật không cách nào tưởng tượng được các lời nói đe dọa ấy phát ra từ miệng anh.

các tiếng nói ấy khiến cho đại não của Dương Thính Vũ lập tức trống rỗng. Thân thể không kiềm đc bắt đầu run rẩy, hoa kính co rút mãnh liệt kẹp chặt rồng lớn. Sự đè nén trẻ trung và tràn trề sức khỏe ấy, khiến người đàn ông không khỏi cắn chặt răng gầm nhẹ, khoái cảm cực hạn ùa tới làm anh muốn phóng thích, nhưng cố tình muốn nghe cô gọi anh một tiếng, “Mau gọi tên anh!”

“… Trấn… Dương Trấn…” Nâng cánh tay nắm chặt ga trải giường, dùng tấm ga lau đi vệt nước mắt, cô không muốn vì người con trai đó mà khóc.

Dương Trấn hài lòng nhếch môi, nở thú vui nhưng lòng chua xót. So với cô, người đàn ông kia chắc hẳn rằng quan trọng hơn so với anh. Buộc chặt hai cánh tay cô, thắt lưng chuyển động cực nhanh, cho đến khi tất cả tinh hoa đều vùi sâu vào bên trong khung hình cô.

“Tắm không?” Anh ôm Dương Thính Vũ, lấy chăn bao bọc lấy cô, giọng điệu như thời tiết rất nhanh biến hóa, khôi phục vẻ êm ả.

Cô không đáp lời, xoay người đưa sống lưng về phía anh, hai mắt nhắm lại.

Lúc cô không nhìn thấy, Dương Trấn lộ ra vẻ âu sầu, hốc mắt dần đỏ hoe, anh tự tay kéo chăn, thay cô đắp kín người, cúi đầu hôn lên vầng trán cô, “Anh sẽ mau chóng ly hôn thôi.”
Chúc Các bạn đọc truyện ‘lắng nghe tiếng mưa’ vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *