Nhận xét truyện con đường Vấy Máu

Một thân một gia đình anh lựa chọn cảnh đường phố này không sợ đầu rơi máu chảy càng không sợ cô lập. Mà lại về sau khi gặp mặt cô anh đã có được chuyện để sợ hãi. Mối tình mang đến, có một số người đã mua được tín ngưỡng của bản thân mình.

Giới thiệu truyện đường phố vấy máu

Tác giả: Kim Bính
Thể loại: Ngôn tình sủng

Trích đoạn truyện đường phố vấy máu

Tưởng Tốn ngồi xếp bởi trên ghế, đếm xấp tiền trong tay “xoạt xoạt xoạt”, ngón tay gẩy Nhanh, trung tâm trạng nhảy nhót theo.

Lúc Tôn Hoài Mẫn tới, thấy mắt cô phát ra tia sáng bí ẩn, đếm tiền như chó nhìn xương châm bẩm, chỉ thiếu không lè lưỡi thôi. Cô ta kéo một chiếc ghế xếp sang ngồi ở bên cạnh, hỏi cô: “Bạn trai em nói mời người trong gia đình ăn uống cơm trắng, thứ bảy chị gồm rảnh không?”

Tưởng Tốn chưa hướng dẫn.

Vợ Yêu Ngọt Ngào

Tôn Hoài Mẫn hỏi bổ sung hai lần, kéo kéo tay áo cô: “Chị!”

Tưởng Tốn quay đầu lại: “Hả?”

ngay hiện tại Tôn Hoài Mẫn mới bắt gặp cô không hề nghe thấy, chắc hẳn rằng mang đến câu hỏi bên cạnh có người cũng chưa phát hiện, đành yêu cầu hỏi lần nữa: “Bạn trai em nói mong mời tổ ấm ăn cơm.”

Tưởng Tốn hỏi: “Mọi người thân là ai?”

“Mấy Cả nhà chúng ta khác của em.”

Tưởng Tốn cúi đầu, bước đầu đếm tiền lần nữa, đếm từ tờ thứ nhất, ngón tay gẩy Nhanh như cũ, nói: “Không đi.”

“Tại sao vậy?”

“Tại sao tôi phải đi?” Đếm chấm dứt mười tờ, rút riêng ra.

>> Xem thêm Truyện ngôn tình ngược

Tôn Hoài Mẫn nói: “Em sẽ ở bên anh ấy gần một năm rồi, hiếm khi anh đó ưng ý gặp gỡ mọi người em. Em thân có chị nhất, sao chị có thể chưa đi chứ!”

“Ai thân mang cô nhất?”

Tôn Hoài Mẫn cứng họng: “Vậy tại sao chị chưa đi chứ?”

“Cô nghĩ một căn do giúp bên tôi đi.”

Tôn Hoài Mẫn khựng lại mới “ờ” một tiếng, lại nói: “Trong C.ty em có một anh, lần trước nhìn thấy hình họa của chị ấy, cứ muốn nhờ em giúp anh đấy Giới thiệu một ít. Chặng thời gian trước chị đi xem mặt cũng không tất cả các kết quả, kể cả thử chút xem?”

Lát sau lại nói: “Anh đấy được lắm, tốt nghiệp trường thanh danh, điều kiện thành viên gia đình đều đều, các bạn siêu thành thật, béo tuổi hơn chị chút ít ——” Câu rốt cục bé dại lại, “Năm nay new ba mươi bảy.”

Thấy Tưởng Tốn không thông báo, cô ta lại kéo kéo tay áo cô.

Tưởng Tốn ngẩng đầu, liếc chú ý bàn tay trên cánh tay. Tôn Hoài Mẫn thấy thứ người nhà túm là mảnh vải đen mỏng, mau lẹ rụt tay lại cũng như bị bỏng, hơi ngượng: “Qua một khoảng thời gian nữa sẽ giúp chị xem mặt nha, vừa mới đây chưa ưng ý lắm.”

Tưởng Tốn cũng như cười cũng như chưa chú ý cô ta, tựa như phanh phui chổ chính giữa sự của cô ta. Tôn Hoài Mẫn hoảng loạn trong lòng, nhìn về phía quầy hàng, mười mấy xấp tiền sẽ xếp trên ấy, thuận miệng hỏi: “Tiền đâu ra cố kỉnh chị?”

Tưởng Tốn nói: “Tiền phúng điếu bây chừ.”

>> Đọc thêm thể loại Truyện ngôn tình trọng sinh

Tôn Hoài Mẫn “ồ” một tiếng, không hiểu “bây giờ” là ý gì.

“Của hồi môn sau này.”

Tôn Hoài Mẫn sửng cảm cúm, gò má trong chốc lát nóng bừng, lúc ra ngoài chạm phải một gia đình bạn nam nhi, cô ta cũng bỏ quên. Chạy xa rồi cô ta lại quay đầu lại, thấy Tưởng Tốn đón ánh mặt trời, nụ cười cợt mỉm bên trên khuôn mặt, một khuôn bên nho nhỏ, tươi sáng chạnh lòng mình. Cô ta nhìn cả buổi, vẻ mặt dần bình lặng, thẳng lưng đi.

A Sùng bị con người chạm, la một tiếng về phía bóng lưng kia: “Người đẹp ơi, chú ý đường cái chứ!” Quay đầu lại mỉm cười hì hì nói có Tưởng Tốn, “Lấy hai chai nước.”

Tưởng Tốn gửi sang: “Hai đồng.”

A Sùng cầm, hỏi: “Có nước ấm một chút không?”

Tưởng Tốn cạnh tranh hiểu: “Anh từng mua nước khoáng nóng à?”

A Sùng ngẩn chúng ta, xác định vào quầy hàng, quan sát bạn gái trước mặt, thấy cô ăn mặc bình bình, mái tóc lâu năm búi tùy ý bởi cặp tóc, có thể hơi lờm xờm, dẫu vậy không cất giấu được cục ngọc trai lấp lớp bụi, trong lòng hơi ngứa ngáy, nhả nhớt nói: “Sao chưa từng thiết lập chứ. Bữa qua tôi cũng từng tải hai chai, bà chủ đấy đun ấm mười phút giúp chúng tôi, để trong ăn mặc quần áo đấy.” Anh ta chỉ ngực Tưởng Tốn, “Để ở ấy, nóng cấp tốc lắm! Hay là cô cũng giúp cái nhé?”

Tưởng Tốn cười: “Đâu buộc phải phiền phức núm.” Cô ngồi xổm xuống, lục ra một món đồ bự để lên quầy hàng, “Mười hai đồng, giữ nhiệt hai mươi bốn giờ!”

Một dòng bình thủy phệ.

A Sùng quan sát bỡ ngỡ không nói đề xuất lời, thấy Tưởng Tốn đôi mắt tròn xoe, nụ mỉm cười rạng rỡ, anh ta càng vui hơn, mau chóng móc tiền: “Ý kiến hay phản hồi hay, mình đẹp, cô biết công việc làm ăn thật đấy!”

Tưởng Tốn thối tiền đến anh ta, A Sùng bắt chuyện: “Biết núi Minh Hà đi núm nào không?”

Tưởng Tốn hỏi: “Anh hy vọng đi núi Minh Hà à?”

A Sùng nói: “Đúng chũm, xe tôi bị chết máy đằng trước rồi, vừa định đón xe, địa điểm nhiều cô không thấy taxi gì cả.”

“Trong trấn bên tôi đâu gồm taxi, chỉ có xe cao điểm loại bé thôi. Mấy loại kia toàn là xe dù, nếu dọc con đường chạm chán cảnh sát cơ sở giao thông là phiền đấy. Anh đi du lịch sao?”

“Đúng nuốm, đón Tết là chuẩn bị sẵn sàng đón bên trên núi rồi.”

Mắt Tưởng Tốn sáng lên: “Tôi cũng phải đi núi Minh Hà, sở hữu anh theo một đoạn nhé?”

A Sùng kinh ngạc: “Cô mang tôi theo?”

“Núi Minh Hà cách địa điểm này gần một tiếng đường xe ấy, chưa bao gồm xe buýt chạy thẳng, xe cao điểm chưa bổ ích, vé vào cửa ngõ một trăm hai chúng tôi cài đặt giúp anh, chưa lấy hơn của anh ấy nửa xu.”

“Hả?” có chuyện hời đến cố gắng sao?

Tưởng Tốn vịn quầy hàng, có một tấm bảng dựng ở cửa cửa hàng tạp hóa, A Sùng ngửa ra sau chú ý.

cái bảng hình chữ nhật, phông nền là núi non mây mù lượn quanh:

Tour núi Minh Hà một ngày, vé vào cửa ngõ một trăm hai mươi đồng (Bao xe chuyển đón)

Tour hai ngày tám chiến hạ cảnh, tour bao phủ bố ngày

Dường như hình như bán hình thức dịch vụ như ăn uống ở, liên lạc, gợi ý viên cao điểm,…

Liên hệ: Cô Tưởng

Số điện thoại liên hệ: 187xxxxxxxx

A Sùng tải đồ xong, nhảy về trong xe ven đường, ném bình thủy ra ghế sau, nói: “Tôi new call xe rồi, bao vé vào cửa một trăm hai một thành viên, hữu dụng không?”

Ghế phụ lân cận, Hạ Xuyên đã bóp một hộp thuốc lá chưa, liếc quan sát bình thủy hỏi: “Thứ gì vậy?”

“Bình thủy đó!”

“Tôi ngần ngừ à?”

A Sùng cười nói: “Còn không phải là trời lạnh quá, tôi ý muốn uống nước nóng sao, sử dụng dòng ấy cho dễ!”

Hạ Xuyên liếc anh ta: “Uống nước nóng? Nước đâu?”

A Sùng núm lấy hai chai nước uống kia.

Hạ Xuyên hỏi: “Sao không cài đặt thẳng thứ hình như chế biến nước?”

“Có lý!”

Hạ Xuyên nện hộp thuốc lá không sang: “Cút!”

trung tâm trạng Hạ Xuyên viết cùng bề mặt, A Sùng không dám nói nhiều nữa, ngóng một lát, anh ta mới nghe thấy: “Một trăm hai bao vé vào cửa, cậu chọn xe hướng dẫn du lịch à?”

A Sùng thành thật khai báo: “Không yêu cầu, là đằng trước gồm tiệm tạp hóa, bà chủ nhỏ kiêm Việc này.”

Hạ Xuyên nhắm chữ “nhỏ”, ngón tay cướp cướp, đáng tiếc chẳng còn hộp thuốc lá chưa nào.

A Sùng lại nói: “Mười hai giờ xuất phát, còn mười phút nữa, bản thân mỗi chúng ta mau sang đấy đi.”

cửa hàng tạp hóa be bé, cửa ngõ mở hé, một lấp quầy kính đối mặt cửa ngõ, một chiếc bao phủ lạnh để bên quầy, đi tiếp vào trong là mấy dãy kệ hàng, trên cửa cửa hàng là bảng hiệu: cửa hàng tạp hóa Kiếm Tiền.
Chúc Anh chị em đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *