Nhận xét truyện Hoa Lệ Mạo Hiểm

Cô đi sâu vào trong vai trung phong trí hắn ngay từ lần ban đầu khi bắt gặp cô, không nhịn được kinh ngạc thở hốc.

Giới thiệu truyện hoa lệ mạo hiểm

Tác giả: Tôn Tiểu Thiên
Thể loại: Ngôn tình h

Trích đoạn truyện hoa lệ mạo hiểm

Một ngăn ngừa bệnh riêng trang bị đa số các loại thiết bị nhưng lại căng tràn mùi thuốc tiêu độc, Bác Sỹ chú ý ông lão gầy guộc nằm trên giường bị bệnh hành hạ lâu ngày.

“Ông Tiêu” Bác Sỹ cạnh tranh mở miệng, ”Kết quả soát sổ đã làm được.”

Tiêu lão tiên sinh siêu bền chí phấn chấn tinh thần, ”Nói đi! Đừng cất diếm, ta hình như chịu đựng được.”

“Tôi buộc phải nói mang lại ông lên tiếng xấu, bệnh lý của ông chưa khả quan, các bệnh ung thư gan đã đi vào thời kì cuối, tế bào ung thư cũng đã khuếch tán body.”

“Ý ông nói, ta sắp chết?” Tiêu lão tiên sinh không hồi hộp luống cuống, ngược lại vô cùng bình thản, một đôi mắt sắc bén chú ý rõ bồ cố sự chẳng hề bị bệnh án đánh té, ngược lại tủ lánh tia sáng.

Bác Sỹ chưa nói gì, chẳng khác gì ngầm thỏa thuận.

“Tôi còn sống được bao nhiêu?”

“Nhiều nhất giống như chống đỡ nửa năm.” đó là dự đoán lạc quan nhất, đã đến tình trạng này người nào cũng không thể đúng đắn nói ra bao giờ……

>> Đọc thêm thể loại Ngôn tình trọng sinh

“Nửa năm?” Tiêu lão tiên sinh đủng đỉnh nhắm mắt lại, “Nửa năm, đủ rồi.”

“Ông Tiêu, cần tránh mua quá chán nản, chỉ việc an tâm nghỉ ngơi cùng với điều trị đúng kỳ, đông đảo ung thư hồ hết có vẻ sống dài hơn dự đoán.Tôi tin tưởng ông chắc chắn dường như sống lâu bền hơn.”

“Bác sĩ Hứa, cô không đề nghị nữa an ủi bên tôi nữa.Tôi cũng không sợ chết, chẳng qua hi vọng lúc đầu bị tiêu diệt có vẻ chấm dứt trung khu nguyện, tránh để tôi sở hữu theo tiếc nuối rời đi, chết không nhắm mắt.” Tiêu lão tiên sinh tự chế nhạo nói.

“Ông Tiêu, ông gồm trọng tâm nguyện gì? Nếu tôi giống như giúp ngài việc gì cứ bài toán nói, tôi nhất định đã nuốm cực kỳ.”

“Tôi mong dường như về nhà.”

“Về nhà?”

“Đúng cầm cố, nếu chỉ từ sống tất cả nửa năm, chúng tôi mong mỏi giống như bị tiêu diệt ở chỗ nhà bạn quen thuộc, chứ chẳng phải ở trong phòng bệnh dịch lạnh lẽo này.”

mặc dầu phòng trong bệnh viện sẽ vô cùng bao gồm hơi người trong gia đình, không có gì một mảnh trắng bệch, nhưng lại cơ sở y tế dù sao cũng chính là cơ sở y tế, dù xa hoa thoải mái chũm nào so ra phần nhiều thua kém căn nhà người thân, sẽ là ấm cúng dù gồm tiền cũng sở hữu không được.

cho dù trong nhà cũng chỉ với lại một gia đình bạn ông lão hiếm hoi như ông.

“Nhưng tình trạng sức khỏe của ông…… Ông cần được bảo hộ bên dưới hầu như thời tiết mới được.” bác sĩ Hứa cân nhắc đến sức khỏe mọi người già thường chất lượng kém, sở hữu lại sau này lỡ xảy ra chuyện gì, ở ngôi nhà chưa có ai ở bên cạnh khôn xiết dễ gặp mặt nguy hiểm.

>> Đọc thêm Truyện đam mỹ ngược

“Không thành việc, chúng tôi gồm quản da cộng bạn giúp câu hỏi.”

“Tôi chỉ một y tá bao gồm các bí quyết, có thể chăm lo bệnh của ông.Ông có mong muốn sàng lọc mình nào chưa?”

“Vậy chưa thành bài toán.” Tiêu lão tiên sinh cũng như bao gồm cũng như không nhếch cao khóe miệng, chú ý về bên tiểu ý tá thanh tú động lòng tổ ấm đứng đằng sau bác sĩ Hứa, “Tôi hy vọng Vũ Thần, phân vân có được không?”

Bác Sỹ Hứa chưa hiểu chú ý y tá đứng kề bên đã chưa trò chuyện “Cô Hạ?”

Từ sau khi Vũ Thần có lợi nghiệp chuyên môn nghiệp vụ liền mang đến bệnh viện Kim gia làm việc sẽ hơn hai năm, buôn bán đon đả, phục vụ cẩn thận, được phần đa bệnh nhân cộng người trong gia đình khen có lợi, có thể có người muốn làm mai mang đến cô!

Kể từ ngày ông Tiêu nằm viện tới nay, cô luôn đảm đương y tá sát bên, khiến cho ông Tiêu từ tổ ấm cực nhọc Chịu biến thành ngoan ngoãn nghe theo, cô nói gì ông nghe nấy.

Nếu để cô đi nói không chừng sẽ có ít mang đến tình hình bệnh lý ông Tiêu.

“Cô Hạ, ý của cô núm nào?”

“Tiêu lão tiên sinh trước ấy đã hỏi bên tôi, trải qua mấy ngày suy xét, bên tôi quyết định mang lại ngôi nhà ngài đó đảm trách đặc biệt chăm lo.” Hạ Vũ Thần cười chú ý Tiêu lão tiên sinh, nói ra chính thức quyết định của cô

“Như thay ông Tiêu, ông chắc là xuất viện về ngôi nhà.” BS thoải mái nói.

“Thật có lợi quá.” bên trên khuôn mặt đầy nếp nhăn của Tiêu lão tiên sinh ra mắt tia mừng rỡ đang chậm không thấy.

“Trước đừng quá vui mừng, vào mỗi tuần ông gần như cần mang đến cơ sở y tế khám nghiệm, đây là căn dặn của bác ý sĩ, xác thực bắt buộc quên.”Bác sĩ Hứa cảnh báo.

“Không thành vấn đề.”

“Còn nữa, cô Hạ, cô trước đến buồng nhân sự làm đơn giữ chức dừng lương, rồi mang lại phòng buôn bán của ta, tất cả chút các tiểu tiết ta ý muốn nói với cô.”

“Dạ.”

đang lúc Hạ Vũ Thần xoay thành viên sẵn sàng bật dậy khỏi phòng chống bệnh, Tiêu lão tiên sinh thông báo.

“Còn có một chuyện…..”

“Chuyện gì?” BS Hứa hỏi.

“Là Hạ Vũ Thần.”

“Tôi?” Hạ Vũ Thần chưa hiểu lặp lại việc

mặt của nhà một khoảng yên lặng, mong ngóng Tiêu lão tiên sinh giải đáp án.

“Vũ Thần, ” Tiêu lão tiên sinh cực nhọc nuốt một ngụm nước bọt bong bóng, chắc là sẽ thẹn cỗ ván rồi nói: “Tôi…… Tôi mong xin cô gả đến bên tôi.”

“Cái gì?” bác sĩ Hứa thiết yếu tin nhìn hai người nhà.Cô hạ bất quá chỉ cần người vợ bắt đầu hai mươi tuổi, còn ông Tiêu này đã sáu mươi tuổi, huống ông tùy thời đang có nguy hiểm đến tính mạng tánh mạng, không lẽ trong chặng hiện nay giữa hai người nhà đang xảy ra ái tình vong niên?
Chúc Cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *