review truyện “Chuyện Tình new York”

trình bày truyện ngôn tình ‘Chuyện tình mới nhất York’

Tác giả: Hà KinThể loại: tiểu thuyết ngôn tình

Trích đoạn:

Chuyện tình tôi, kiểu như nhiều người, giờ xa tít giữa ngàn khơi, nhưng xanh thắm mọi cơn mưa lòng tôi.
Tôi sẽ chạm chán anh thực tình cờ. Tự dưng anh đến…
đang nhớ ngày dó là ngày 29/12, đúng một ngày sau sinh nhật vật 22 của tớ. Tuyết rơi tả tơi bên trên phố 34, tôi bước đi vào Macy s nhưng mà nhì tay tê dại bởi vì quên không cầm theo găng. Đang nhớ dòng không khí đón năm mới sinh sống mới nhất York khi nào thì cũng khác biệt, thành viên vồ cập and hào hứng hơn ngày bình thường một cách rõ rệt. Khắp đường phố và Cửa hàng phủ màu sắc êm ấm, đến tuyết rơi cũng gợi sự ấm áp. Do đó lúc về VN, khi Giáng Sinh rồi sắp năm mới, tự nhiên hay gợi ra loại linh giác rất… mới nhất York.

Đọc thêm thể loại truyện đam mỹ h
Đáp vào Macy, khi đấy dự kiến tìm một cái mascara hiệu Este Lauder, cũng rất đắt đông đảo tiền làm sao của nấy. Đảo qua gian hàng đặc sắc đủ màu trong khu mỹ phẩm, tạm dừng, cầm lên, and sắm cực kỳ nhanh chóng. Bất thần xem qua sau gương, 1 khuôn mặt đàn ông cực kì hấp dẫn sẽ cho tôi không thể nào không quay ngoắt lại nhìn.
1 anh chàng tương đối cao nghều, gương mặt lai giữa Á Đông và Phương tây, thậm chí cả nét của Mỹ La Tinh nữa, tóc dài, râu quai nón, đôi mắt, & cả chiếc mồm, tuyệt đẹp.
Thật vô duyên, nhưng mà tôi không thể ko ngoái lại nhìn, do hiếm lúc tôi quan sát thấy một người đẹp trai tới như vậy. And các bạn, chẳng ai nỡ bỏ qua 1 cơ hội được thỏa mãn đôi mắt tổ ấm như vậy… đúng không nhỉ nhỉ?
thực sự, cũng có lúc tôi quan sát thấy bao người đẹp trai bên trên đường phố xuất xắc đâu đấy, mà thỉnh thoảng tôi kiêu hãnh không thèm ngoái lại nhìn. Vì tôi nghĩ rằng, đa số các bạn như vậy cứ nghĩ người nhà cần thiết lắm, vững ai ai cũng buộc phải ngắm cảnh họ? Tôi ko thèm? Nhưng anh thì khác, lần trước tiên, tôi nhìn, & nhìn thẳng vào mắt, vững cũng đề xuất vài giây tôi new bối rối ngẩng ra chỗ không giống, một hành động chẳng thể kiềm chế. Và gương mặt tôi thoáng đỏ, Ngoài ra thế?

Xem thêm: truyện đam mỹ sủng
Tôi cũng liếc nhìn thấy Bên cạnh đó có niềm vui từ phía đấy, cười do hãnh diện giỏi bởi cười đểu, tôi ko rõ nữa. Chỉ nhìn thấy mọi người thật vô duyên & thú nhận rằng, có những lúc cũng cần gục vấp ngã trước thẩm mỹ mà thôi. Thì là, tôi vội vàng quay ra tính sổ loại mascara rồi chuồn lẹ. Dĩ nhiên tôi cũng chả đề nghị là kẻ độc nhất vô nhị ngắm anh, ngay cô bán sản phẩm cũng vừa bán sản phẩm cho tôi, vừa nhìn anh hau háu!
Tôi vừa lang thang trong Macy, vừa nghĩ về thành viên con trai ấy. Cứ như xoẹt điện vậy, tôi ko nghĩ rằng rất có thể có những lúc tôi bị “tiếng sét ái tình“. Tôi chỉ tự an ủi rằng: “Đó là 1 trong những gia đình con trai quyến rũ, cả tỉ cô thấy anh ta thì cả tỉ cô bị xoẹt như vậy”, nhà bạn chỉ nên đê mê hố “đẹp trai” mà thôi. Thực chất ngay cả những khi tôi chạm chán được 1 cô bé xinh đẹp, tôi cũng ngẩn ngơ hơi lâu. Vì sao, bởi tôi ganh ghẻ sở hữu sắc của họ! And mang anh, tôi cũng thoáng ganh ghẻ, ganh ghẻ do giá như anh ta đang là người con trai của bạn (có vô duyên ko thế?
Tôi đọng thêm một lời thắc mắc. Anh là chủng tộc gì vậy nhỉ, vì sao lại thu hút đến như thế?
quả thực, cũng ko dễ dàng quên một người trong gia đình quá hoàn hảo vậy đó. Dẫn đến hệ quả cứ mỗi lần đi qua phố 34, nhưng liếc thấy bách hóa Macy s là lòng lại bổi hổi, nhắm nhía đâu đấy, biết đâu tôi lại gặp gỡ được anh ta nhỉ? Thật là dở hơi!

Đọc thêm list truyện bách hợp h
Tôi tin vào duyên số, chính xác là duyên số. “Có duyên sinh hoạt chân trời cũng sẽ gặp, vô duyên ở trước mặt cũng giống như không“. Quả thực, sở hữu phần lớn bạn tôi đương đầu hàng ngày hàng giờ hay là một thời kì dài, thậm chí có những lúc nghĩ tới một cái gì đấy “xa hơn”, mà rồi tôi and bọn họ chả lúc nào đi tới đâu. Có hầu như bạn, lúc chạm chán 1 lần, mà là duyên số của ta, đặt rồi dù thành viên gia đình đấy chỗ nào, tổ ấm đó cũng sẽ trở về bên ta. Nhưng mà ngay lúc ấy, tôi không nghĩ, and cũng không dám nghĩ, rằng anh sẽ là duyên số của tớ, cho đến khi công ty chúng tôi đã gặp gỡ nhau bên trên xe điện ngâm…
Cả anh and tôi cùng nắm phổ biến một cái cột trong tàu mà chưa bao giờ, cho đến khi tôi ngước mặt nhìn lên, tư mắt chạm nhau. Có lẽ ánh mắt của tôi nó kỳ lạ lắm, chỉ có anh new tả lại đc cho tôi biết mà thôi. Tôi chỉ biết, Trong khi cầu mắt của tôi mờ đi, bởi vì lúc đó tôi… nhìn không rõ nữa, nguyên cớ hoàn toàn có thể là bởi nhịp tim đập tất tả nhanh gấp mười lần thầy thuốc cho phép!“.

& tôi lại nhìn thấy anh mỉm cười! Một nụ cười có cả quả đất hạnh phúc tràn đầy trong đó. Có nhẽ cả đời này rồi tôi vẫn không thể nào quên đc giây lát ấy?“.

2.
”Hi”, câu chào “làm quen” đc mở cùng 1 nụ cười. Và tuy nhiên, tôi cũng “Hi“. Tôi vừa vui vừa hồi hộp.
khi ấy, ý nghĩ trong đầu tôi, chính là “phải tạo cho quen cấp tốc đừng bỏ phí thời cơ, yêu cầu bắt rước anh ấy…” Càng nhìn cận mặt, tôi càng ngất ngây bởi cái vẻ nam nhi “xù xì”, (vì bộ râu quai nón cho dù đang mờ hơn hôm trước) của anh. Thú thiệt, hiện thời nghĩ lại tôi ko nhớ lúc ấy mặt tôi đã đỏ cỡ nào & tôi đã ăn nói ngốc nghếch như thế nào nữa.
dĩ nhiên, câu tiếp theo sau, ko thuộc ko kể dự đoán: “Anh sẽ nhìn thấy em chỗ nào đó rồi đúng không?“. “Trông em quen lắm?” và tôi cũng trả lời: “Tôi cũng phiêu dạt thế, tôi vẫn nhìn thấy anh nơi nào đấy rồi“. “Ở đâu?” là thế nào, là tôi biết tỏng “ở đâu” là nơi nào rồi, nhưng lòng kiêu hãnh lại làm cho tôi ra vẻ là một trong những kẻ không mấy thân mật. (Nhưng tôi biết tôi không ẩn giấu nổi xúc cảm của mình).
and cả hai cộng cười, kiểu cười “Ừ, tôi biết tỏng sẽ nhìn người mua ở đâu rồi“. “Em với một vài mắt rất đặc biệt! Chúng mang năng lượng khôn xiết mạnh!“. “Thật á? Tại sao?“. “Vì chúng làm cho anh đau đớn“. Lại điện chạy xoèn xoẹt trong nhà bạn. Tôi cũng biết tổ ấm có một vài mắt hơi khác nhau, mà ít lúc tôi tận dụng “năng lượng” của chính nó đặt đáp ứng cho những ích lợi riêng, chẳng hạn như… liếc trai. Và từ khoảnh khắc ấy, tôi đọc đôi mắt người đã trải đc một bài toán quá hữu dụng. Có thể anh đã bị cuốn hút bởi vì ánh nhìn của tớ, rất có thể lắm chứ, cho dù tôi dường như không cố ý?
“Làm anh đau ư? Tại sao rất có thể thế được?“. “Nói cho em biết nhé. Đừng lúc nào nhìn thẳng vào mắt của mình không giống, em sẽ khiến bọn họ gian nan đây em biết không?“.
”Tại sao cơ? Nghe khủng khiếp quá?“.
”Em đã từng anh đau“.
Anh cuống quýt chặn lời nói có vẻ đầy hờn dỗi cơ mà hết sức “tự hào” của mình tức tốc. And tôi cười đầy sung sướng:
”Giờ đây anh đã đổ lỗi cho em do sự buồn bã của bạn sao?“.
”Anh đổ lỗi đấy!”
khi ấy, nhận thấy tự tin thật sự, & yên ấm nữa. Bởi Ngoài ra cái bạn tôi mường tưởng xưa nay cũng sẽ hình dong tôi and tôi vẫn gặp được người trong gia đình đó. Hoàn toàn có thể ông trời (hay đôi mắt?) sẽ cho chúng tôi tới có nhau, thì sao?
”Anh có thể biết được em là người nước nào không? Em sở hữu sinh ra dưới đây không?”
Oà, tôi chưa kịp hỏi anh là người nước làm sao, thì anh vẫn hỏi tôi. Chứng tỏ, anh với đầy đều thắc mắc trong đầu giống như tôi ý hỏi về anh vậy. Đề cập sơ qua về mẫu kiểu dáng của tôi khi làm việc nước ngoài, tôi siêu thích thú lúc tổ ấm dưới đây hỏi tôi về quốc tịch. Ai cũng quan sát thấy tôi châu Á mà da lại nâu nâu, mồm rộng, môi dày, mắt tương đối bự và nâu, không như xa sở hữu hồ hết cô gái châu Á vô cùng tương đương nhau ở đây. Gần như cô nàng Tàu and Việt đều chung một hình dạng chung: tóc dài ngang sườn lưng, da trắng, nhỏ bé thanh mảnh mỹ miều. Phần lớn cô Hàn thì nhìn rõ hẳn, mắt 1 mí, cao nhòng. Nhật thì bụi phủi & nhỏ nhắn. Philippines giỏi Indo gì đó thì da cực kỳ đen? Tóm lại là tôi chẳng tương tự ai, and khả năng hiểu tôi là việt nam thì lại càng ko, bởi chỉ số tổ ấm được biết việt nam đang chẳng phải là quá nhiều? Và như rất nhiều người khác, tôi bắt anh đoán. Đó luôn luôn là niềm vui lúc ai đấy đoán tôi là người nước như thế nào, do khái quát chẳng ai đoán trúng cả.
”Trung Quốc à?
”Không thể“.
”Philippines? Không“.

Đọc thêm truyện sắc sủng
”Thái? Rất có thể, anh đoán thế. Đúng rồi, em là kẻ Thái, à mà không…”
Anh cứ đứng đoán như vậy giúp tôi cười như một đứa trẻ sẽ đc cho ăn kẹo. Tôi vừa cười vừa tự tin, vừa bỗng lo, loại bến tôi gần bắt buộc xuống cũng còn không lâu nữa. Tôi cương quyết, anh xuống đâu, tôi đã xuống đấy.
dù rằng hôm ấy tôi mang một cái hứa hẹn ăn trưa với cùng một ông luật sư và tôi cũng chả mang di động đặt báo lại cho ông ta.
and tàu vẫn đi qua loại bến tôi đề xuất xuống. Tôi tiến công liều hỏi anh rằng khi nào anh sẽ xuống? Anh hỏi lại tôi lúc nào tôi đang xuống? Thật không tự tin quá đi, đời nào nói với anh rằng chiếc bến tôi cần đến, nó sẽ qua đc 1 lúc rồi. Tôi đành nói láo rằng tôi sẽ đi chơi lang thang, muốn xuống lúc nào cũng được. Cũng dở khá phết, vì riêng biệt ngày đấy bão tuyết cũng mịt mùng lắm, vừa lạnh vừa âm u, không có câu hỏi chả ai hâm ra khỏi nhà cả. Anh bảo nhị bến nữa sẽ xuống, anh (cũng) đang có một cuộc hứa hẹn ăn trưa mang mấy “đối tác“. Tôi chưa rõ lắm anh thực hiện bằng nghề gì? And vì tôi không chịu đề cập cho anh biết tôi là kẻ “từ đâu đến”, bắt buộc anh cũng không chịu nói cho tôi biết anh là “chủng tộc” như thế nào. Có khả năng không hề là công dân hiện ra làm việc Mỹ, bởi tiếng Anh của anh với pha tạp chút Tây Ban Nha. Tôi đoán anh sở hữu nguồn cội Tây Ban Nha nào đấy, & cần mang cả châu Á, do nét châu Á bên trên khuôn mặt anh không lẫn đi đâu đc. Đặc biệt là chân mày rậm và râu quai nón, cực kỳ biểu tượng của thành viên gia đình Nhật.
đặc điểm tôi nhớ mãi về anh, cho tới tận hiện giờ, vừa nhớ, vừa vô đều thích thú mỗi lần mường tưởng, chính là mỗi khi anh nói, anh lại cúi xuống, nhíu lông mày and phì cười. Điều ấy hấp dẫn không tả nổi. Tôi vẫn được rỉ tai với cùng một mình nam nhi quyến rũ tới khó tin. &Amp; thế rồi tôi khởi đầu hoang đem khi bến anh buộc phải xuống vẫn đang đến. Tôi sở hữu đề nghị xuống cùng không? Mang phải hỏi số máy tính bảng không? Anh sẽ mang người yêu chưa nhỉ? (Chắc chắn là đề xuất có rồi chứ). Tôi mong muốn hỏi quá, nhưng thú thật trong cuộc sống tôi chưa bao giờ giúp đông đảo bài toán như thế cả. Tôi mở màn nhìn thấy cuống quít, & bỗng nhiên tặc lưỡi. Sở hữu thành viên đàn ông này, sở hữu cơ hội đơn côi này, tôi đang cho bản thân loại quyền được điên trước anh ta!

Xem thêm truyện light novel
rất có thể tôi vẫn đúng, do từ chốc lát đã định rõ đặt “điên” đấy, tôi đã chuyển vào đời sống của mình cả 1 thời mến thương & dữ dội…gọi fulll truyện tại trang web phát âm truyện trực tuyến truyen24.com. Chúc độc giả truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *