Tóm lược truyện ‘Thiếu Hiệp, Lấy Ta được Không?’

Thiếu hiệp lấy ta được không là chuyên mục truyện cổ đại, Sở Tiểu Bắc nuôi mộng ngao du giang hồ, sau đó cưa đổ Võ Lâm Minh Chủ.

trình làng truyện ‘Thiếu hiệp lấy ta đc không?’

Tác giả: Ức Cẩm
Thể loại: Truyện ngôn tình

Trích đoạn truyện ‘Thiếu hiệp lấy ta đc không?’

Ta tên là Sở Tiểu Bắc, trước kia ta thường hỏi mẹ ta, Nguyên Nhân phải đặt cho ta cái tên này. Mẹ ta nói cho ta biết, bởi vì bà cảm thấy gọi như thế rất thuận miệng. Điều ấy cho thấy mẹ ta là 1 nữ nhân rất lười động não, cho nên bà liếc qua không già chút nào. A, quên nói, mẹ ta bọn họ Mạc, là bà chủ hotel ở trấn bên trên.

Còn thân phụ ta thì mang họ của ta, ta thường trông thấy ông một ngày dài lẫn đêm thanh nhàn không có việc gì liền hoạt động bao quanh mẹ ta, nhìn qua như dạng ăn cơm mềm (bám váy vợ). Nhưng cữu cữu làm ở hotel lại đã có lần len lén nói cho ta biết, nói thân phụ ta đã từng làm đại quan ở kinh thành, cả tính mạng của Hoàng Đế hắn cũng đã có lần cứu. Nghĩ như vậy thì phụ vương ta nhất định là anh hùng rất lợi hại rồi, mặc dù ta chưa chắc chắn Hoàng Đế rốt cuộc là cái gì.

Mẹ ta lớn hơn phụ thân ta sáu tuổi, mà phụ thân ta rất thích mẹ ta, có lúc ta nhìn thấy cha ta cùng mẹ ta ở chung một chỗ, thường là mẹ ta nhìn tương đối xấu hổ, kha khá giống tiểu nữ nhân. Mời bạn tham khảo thêm list Truyện sắc

Nhưng ngươi cũng đừng chính vì như vậy xem thường mẹ ta, mẹ ta trước kia rất là lợi hại đó! Bà cầm một cái chổi lông gà là có thể cứu tính mạng cữu cữu ta ở trên đường cái trở lại, hữu ích hại hay không? Phụ vương cứu Hoàng Đế ta chưa chắc chắn là ai, nhưng mà mẹ ta lại cứu được cữu cữu ta, ta đây biết người này.

A, đúng rồi, những thứ này đều là cữu cữu ta nói với ta, mà lại còn không chỉ nói một lần.

Ta có hai cha, theo bọn họ ta chính là người phụ vương ở nhà ta kia, còn có 1 phụ vương bọn họ Kỷ ở một đống đất bé dại đầu trấn phía sau đó 1 ngọn núi nhỏ, ta chưa từng thấy qua hình dạng ông ấy như thế nào, ta chỉ biết ông ấy rất lười, ngày ngày ở trong đống đất ngủ, cũng sẽ không còn cảm nhận thấy buồn bực. Trong tên cha chúng ta Kỷ có 1 chữ “Phong”, chính là bởi vì chỗ ở ông cắm 1 tấm biển thật to, trên đó viết tên của ông, còn có một chữ tiên sinh chưa dạy ta, cho nên ta không đọc được. Dù sao, ta gọi ông ấy Kỷ phụ thân . Xem thêm top truyện Ngôn tình cao h hay nhất tại đây

Còn cha theo họ của ta, ta gọi ông ấy là cha.

phụ thân ta gọi mẹ ta là “nha đầu”, mới ban sơ ta cảm nhận thấy xưng hô này rất kì dị, bởi vì cha ta cụ thể còn nhỏ hơn so với ta mẹ, nhưng nghe đi nghe lại liền thành thói quen, sau lại ta thật cảm nhận thấy trong xương mẹ ta chính là một nha đầu. Mẹ ta gọi ta phụ vương thì gọi cả tên lẫn chúng ta, không tồn tại mỹ cảm gì cả, chỉ là chỉ việc bà vừa gọi, cha ta sẽ ngoan ngoãn đi đến, rất nhanh nhạy.

dĩ nhiên mẹ ta cũng không hẳn là gọi phụ thân ta như thế, thời điểm họ ở trong nhà, mẹ ta sẽ dùng âm thanh rất kỳ quái gọi tên cha ta, cũng trực tiếp gọi chữ kia cuối cùng kia (mình cũng không hiểu biết nhiều chỗ này lắm ~~), rất bi tráng nôn. Ta đã hỏi mẹ ta, Lý Do lại gọi như thế, công dụng mẹ ta cầm cây chổi đuổi ta ra phía bên ngoài, nói đến sau nếu ta dám nghe lén liền gả ta cho Kim Nguyên Bảo, từ đó sau này ta liền cũng không dám nghe lén nữa.

tất nhiên, trong lúc tình cờ nghe đc không tính, đúng không?

Ta là mỹ nữ, đây cũng Chưa hẳn là ta nói, là Đầu To ở đầu trấn nói. Ta liền nói cho hắn biết, ai bảo dáng dấp bố mẹ ta đều đẹp đâu, cho nên dáng dấp ta đẹp là đúng!

sau khi biết ta là mỹ nữ, ta liền rất thích ngồi bên trên khối đá lớn ở cửa học đường trong trấn, cũng chính vì mấy cái tiểu mọt sách ngu si trong học đường kia vừa nhìn thấy ta mặt liền hồng hồng, đi bộ cũng đi không vững, tệ hơn chút còn té ngã, quan trọng đặc biệt chơi rất vui.

Ta mới ngồi hai ngày, liền bắt đầu có người len lén nhét kẹo cho ta ăn, trừ lần đó ra còn tồn tại nhét quả lê, nhét trứng gà, Tóm lại chỉ việc ta ngày ngày ngồi ở đoạn đó, sẽ có nhiều đồ ăn ngon.

Nhưng là, chuyện giỏi của ta chung quy lại bị Kim Nguyên Bảo làm hỏng, tiểu tử thúi kia là nam nhi độc nhất của Kim bá bá sát vách, từ nhỏ tuổi đã thích đối nghịch với ta. Mỗi lần chỉ việc hắn vừa nhìn thấy ta ngồi ở bên trên tảng đá, sẽ đen mặt lại đuổi ta xuống, còn nói muốn đi tố cáo với cha mẹ ta. Cho nên ta rất ghét hắn, cười tên của hắn khó nghe, rất có thể so nhất nhì với nhà Tiền viên ngoại trong trấn, thật tục!

Xem thêm list Truyện ngôn tình ngược

Không ngờ tiểu tử thúi kia lại dám chạy đi tố cáo với phụ huynh ta thật, nói ta ngày ngày ngồi bên trên tảng đá lớn ở cửa học đường, trời tối cũng không chịu về nhà.

sau khi bố mẹ ta biết dù rằng không có mắng ta, nhưng là họ lại nhất trí cho rằng Nguyên Nhân ta làm như vậy là cũng chính vì ta muốn học sách, cho nên liền thương lượng đưa ta đến lớp đường, lại còn rất đen đủi vào cùng một lớp với Kim Nguyên Bảo.

Tiên sinh ở học đường là một quả trứng thối nhàm chán, vừa nhìn thấy ta liền nói cô gái vô tài mới là đức nào đấy, công dụng thân phụ ta cho hắn một tảng đá ánh vàng rực rỡ tỏa nắng, hắn liền cười híp mắt dẫn ta vào học đường, lại còn sắp xếp cho ta ngồi vị trí bên trên cùng.

Ta mới không cần ngồi chỗ này đâu, ta nói với tiên sinh muốn ngồi phía sau Kim Nguyên Bảo, như vậy từng ngày ta đều có thể vẽ con rùa* ở sau sườn lưng cái tiểu tử thúi kia, tức chết hắn cái đồ con rùa khốn kiếp!

(*con rùa : Ô Quy- ý chỉ người có bà xã đi ngoại tình)

đáng tiếc ta mới vẽ mấy ngày đã không thể vẽ nữa, bởi vì tiểu tử thúi Kim Nguyên Bảo kia chợt bước đầu ngày ngày mặc áo đen tới trường, mực nước của ta đối với xiêm y đen của hắn, vẽ cũng tương tự không vẽ, tức chết ta!

Cũng may kể từ sau thời điểm cha mẹ đưa ta đi học, vị trí nhận đồ ăn của ta liền từ bên trên tảng đá lớn trước cửa học đường chuyển tới trong học đường, không dừng lại ở đó ta lại cũng không cần bận tâm lắng quá nhiều đồ sẽ không đựng đc, cũng chính vì cả bàn học đều là của ta. Nghĩ như vậy, đọc sách cũng thực không tồi!

Ở học đường của chúng ta thật ra thì không những 1 mình ta là đàn bà, còn tồn tại Tiền Đa Đa, tiểu nữ nhi nhà Tiền viên ngoại, dáng dấp nha đầu kia đối với ca ca nàng bắt mắt hơn nhiều, không mong muốn bụng dạ quá xấu xa, toàn trợn trắng mắt với ta, còn chỉ vào người ta khịt mũi gọi ta là “hồ ly tinh”. Mặc dù ta không biết yêu tinh là có ý gì, nhưng ta biết nàng chắc chắn đang chửi ta, bởi vì kể từ khi ta tiếp đây, cũng chưa có đồng học nào đưa đồ ăn cho nàng nữa, cho nên nàng ghi hận trong lòng đối với ta.

Ta đi hỏi Kim Nguyên Bảo “hồ ly tinh” là có ý gì, tiểu tử kia tuy nhiên mặt đen thui không chịu nói cho ta biết, ta mới không lạ gì đâu, có rất nhiều người nguyện ý nói cho ta biết. Tỷ như nhi tử Đầu To nhà Trương đại phu cũng tương đối nghe lời ta.

Xem thêm Truyện đam mỹ sủng

kế tiếp Đầu To nói cho ta biết, hồ ly chính là nữ nhân thích quyến rũ nam nhân.

Ngày đó tiên sinh mới vừa dạy một câu nói, “Người không phạm ta, ta không phạm người.” những lời này ta hiểu, ý nói chính là nếu có người dám khi dễ ta…ta mà hoàn toàn có thể khi dễ nàng đến chết!

Tiền Đa Đa mắng ta là yêu tinh, ta khi dễ nàng đó là điều hiển nhiên.

Ta gọi Đầu To tới, khiến cho hắn đi cắt tóc cho Tiền Đa Đa, ban sơ Đầu To không chịu, ta hôn hắn hai cái hắn liền vui tươi đi. Không tới thời gian một nén nhang, hắn đã cầm một túm tóc trở lại tranh công rồi, ta dùng sợi dây buộc lại treo lên cây to ở cửa học đường. Tiền Đa Đa tóc tai bù xù đi vào học đường, vừa nhìn thấy tóc trên cây lại khóc, lau nước mắt nước mũi chạy về nhà, bộ dáng kia xấu không có gan nhắc tới.

Đáng đời! Ai bảo dung mạo ta đẹp hơn nàng đây? Có bản lãnh nàng đi hôn Đầu To hai cái, cho hắn đến cắt tóc của ta đi? Coi như hôn sưng mặt Đầu To lên, Đầu To cũng không dám đụng đến một sợi tóc của ta!

Nha đầu Tiền Đa Đa này đó là không tồn tại tiền đồ, rõ ràng là dáng dấp mình xấu xí bạn dạng lãnh không có, cố tình chạy đến chỗ phụ vương nàng tố cáo. Buổi tối hôm đó, Tiền viên ngoại liền mang đi nàng đến tố cáo với mẹ ta, chỉ tiếc phụ thân hắn vừa nhìn thấy mẹ ta chân liền mềm nhũn, ánh nhìn kia y hệt như là Đầu To nhìn thấy ta.

sau khoản thời gian phụ thân con Tiền gia đi về, mẹ ta hỏi ta Tại Sao muốn cắt tóc Tiền Đa Đa, ta liền kể từ trên đầu tới đuôi chuyện Tiền Đa Đa mắng ta là hồ ly tinh.

Mẹ ta nghe dứt, trợn ánh mắt ta một cái, nói: “Ngươi ngu à? Chuyện như vậy sau đây hôn một chiếc là đủ rồi, biết không?”

Ta cảm nhận thấy được mẹ ta nói quá đúng, trong tương lai ta lại gọi Đầu To đi cắt tóc Tiền Đa Đa tóc cũng chỉ hôn một chiếc thôi, quả nhiên, Đầu To vẫn là hấp ta hấp tấp đi cắt tóc.

Hạ đi thu đến, đến khi ta rốt cuộc sắp cắt hết tóc Tiền Đa Đa, Kim Nguyên Bảo biết chuyện này. Hắn giận đến không chịu đc, chạy đi hung hăng đánh cho Đầu To một trận, lại trở về mắng ta, bảo ta về sau muốn cắt tóc trực tiếp gọi hắn, đừng sai bảo Đầu To nữa.

Ta mới không cần Kim Nguyên Bảo thay ta cắt tóc Tiền Đa Đa đâu, bởi vì cái cây trước cửa học đường kia, phàm là chỗ ta rất có thể chạm đến, cũng đã không có chỗ treo tóc nữa rồi.

Chỉ là sau sự kiện đánh nhau này, ta liền cảm thấy Kim Nguyên Bảo lợi hại hơn Đầu To, hắn chẳng các đọc sách đc, đánh nhau càng thêm tốt. Đừng thấy Đầu To là Tiểu Bá Vương trong trấn, một người cũng có thể có thể chống đỡ hai Kim Nguyên Bảo rồi, nhưng căn bản Chưa hẳn là kẻ địch của Kim Nguyên Bảo. Ngày ấy, ta tận ánh mắt thấy Kim Nguyên Bảo mới đánh hai phát đã đánh cho Đầu To ngã lăn ra rồi, đánh Đầu To nằm trên mặt đất cầu xin tha thứ, còn nói muốn Kim Nguyên Bảo làm đại ca, cùng hắn lưu lạc giang hồ.

Phi! Thật là không tồn tại cốt khí!

Sớm biết như vậy, ban đầu ta một chiếc cũng đừng nên hôn hắn, nghĩ như vậy, ta liền cảm giác mình rất thua thiệt, cho nên khi Đầu To lần quấn lấy Kim Nguyên Bảo gọi đại ca, lại bị đánh ngã trên đất, ta liền len lén đạp hắn hai phát phục thù.

tiếp đến tiên sinh lại dạy họ một thành ngữ, gọi là: “Chó cùng rứt giậu” .

Ta không biết thành ngữ này còn có ý gì, ta liền đi hỏi Đầu To, không ngờ tên Đầu To ngu ngốc này lại nói với ta là hắn chưa biết, cho nên ta không thể làm những gì khác hơn là đi hỏi Kim Nguyên Bảo, ai bảo hắn học xuất sắc, mà ta lại có vẻ hiếu học.

bây giờ, đã Kim Nguyên Bảo chịu nói cho ta biết, hắn nói ý tứ thành ngữ này chính là: nếu như dọa con chó quá gắt gao, ngay cả tường nó cũng có thể có thể nhảy được qua.

“Ngươi nói điêu! Nếu mà ngay cả tường chó cũng nhảy đc qua, vậy cần chuồng chó làm cái gì?” Ta mới không thèm tin !

“Ngu ngốc!” Kim Nguyên Bảo đen mặt lại, trừng ta một chiếc, đi luôn cũng không them quay đầu lại.

“Ngươi mới ngu ngốc! Kim Nguyên Bảo là ngu ngốc nhất!” Ta giương nanh múa vuốt làm mặt quỷ ở phía sau hắn, cũng chính vì ta tin chắc, chó dù gấp ra làm sao, cũng nhất định là không biết nhảy tường.

sự thật minh chứng, ta nói đúng.

Không lâu sau đó, Tiền Đa Đa bị ta cắt sạch tóc cũng không biết lấy con chó săn từ nơi nào. Mặc dù Sở Tiểu Bắc ta trời không sợ đất không sợ, nhưng có 1 thứ ta sợ nhất, đó chính là chó!

Tiền Đa Đa thả chó đuổi theo ta…ta liền liều mạng chạy cả một con phố, chưa chắc chắn chạy vào sân sau nhà nào, ngừng hoạt động thật chặt, con chó kia không có biện pháp, ở ngoài tường sủa ầm lên, nhưng thủy chung không có phi qua tường tới cắn ta.
Chúc bạn đọc truyện ‘Thiếu hiệp lấy ta được không?’ vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *