Tóm lược truyện Ý Loạn Tình Mê

Lần ban đầu Lộ Dao nhận thấy Hắc Viễn Chu là lúc cô mười tuổi. Lần thứ hai Lộ Dao thấy được Hoắc Viễn Chu, cô đang 25 tuổi.

Giới thiệu truyện Ý loạn tình mê

Tác giả: Mộng Tiểu Nhị
Thể loại: Ngôn tình h

Trích đoạn truyện ý loạn tình mê

Nụ hôn của Hoắc Viễn Chu rơi trên cái cổ thon của cô ý, từ từ trượt xuống tấm lưng mịn màng, anh đặt tay lên bụng cô, sau đó nhẹ nhàng vuốt ve lên bầu ngực cao dông.

Hai chân Lộ Dao vẫn đã mềm nhũn, Hoắc Viễn Chu bế cô lên cũng như ủ ấp cô vào lòng, lưỡi anh vuốt dọc sống lưng cô, mỗi khi nụ hôn ấm rộp của anh ấy rơi xuống một chỗ nào đấy, Lộ Dao những sẽ rùng người thân theo.

Nụ hôn của anh chất kích thích đầy đủ cảm quan của cô ấy.

Cũng may là đã của nhà, khôn xiết về tối, không ai giống như bắt gặp biến chứng của ai.

Ngay cả khi ham ước ao tất cả xum xuê hơn, chúng cũng biến thành bị màu đen nuốt chửng.

cả hai vừa đi vừa hôn, khi cả 2 vấp ngã xuống giường, nội y trên mình Lộ Dao cũng đã trôi đi mất.

Hai mắt của Lộ Dao chung cuộc cũng có thể thích nghi với bóng về tối, nhận thấy rành mạch hình trạng của anh ấy, trùng khớp có lần bước đầu chạm mặt anh trong quá khứ.

không ai biết cô hy vọng biến thành chúng ta thiếu phụ của anh ý đến nhường nào, ngay cả khi cảnh đường phố phía trước đã tất cả mưa gió đồng hành, cô đang cảm giác cuộc đời này cũng không uổng công gặp gỡ được anh, yêu anh.

đã có lần chờ đợi mười năm, rất nhiều đêm mất ngủ, cô nhớ anh đến như thế nào, chưa một ai biết.

Mỗi một đêm buông xuống, mỗi một ngày mới lên, các luôn thông báo cô, khoảng thời gian Hoắc Viễn Chu rời đi đang nhiều thêm một ngày nữa.

Mười năm, cô vẫn đếm được hơn ba nghìn ngày.

Hoắc Viễn Chu cảm xúc được cảm nghĩ của cô ý khác thường, anh lại hôn lên môi cô lần nữa, cực kì dịu dàng, vẽ vời lên đôi môi căng mọng của cô bằng lưỡi của bản thân mình.

Lộ Dao nói: “Hoắc Viễn Chu, chắc chắn kiếp trước em vẫn nợ anh.” Kiếp này hóng anh mười năm, mười năm đẹp nhất của đời sống cô, phần nhiều được sử dụng để chờ đợi, một niềm mong muốn vô hình, lần chần nên mong chờ chỗ nào.

Anh nói: “Anh cũng như vậy.”

Nếu lâu năm trước anh không tới Thượng Hải, chưa sống trong căn nhà cô, chưa có thứ cảm xúc có một không hai cắt chưa đứt, gỡ càng rối hơn mang cô, ở tuổi này của anh, có lẽ rằng con cái cũng từng học tiểu học.

cơ mà anh lại lẻ loi hết năm này qua năm khác, mùa đông ở bắt đầu York đang đi đến cũng như đi đủ mười lần.

khoảng không gian vì vậy khôn xiết chưa hợp có tình ái.

Hoắc Viễn Chu đứng dậy, sau ấy quỳ xuống giữa hai chân cô, vùi đầu vào ngực cô và cắn mút, một tay thì nhào nặn ở mặt còn sót lại.

Ngực cô ẩm thấp và ấm áp, của cả đều là dấu vết của lưỡi anh để lại, chỗ kín nhất của cô ấy cũng đang bị một tay khác của anh ý khiêu khích, sớm đã bầy lụt lan tràn.

Anh ngẩng đầu lên khỏi ngực cô, nói: “Ướt rồi, có muốn không?”

Lộ dao không nói gì, tai cô đỏ bừng.

Khi ngón tay của anh ý thâm nhập vào, cô vô thức rên rỉ.

Cô chẳng thể chịu được nữa, luồn mười ngón tay vào mái tóc Black của anh, “Hoắc Viễn Chu, nói lại lần nữa, câu mà em mong nghe lúc em mười tuổi.”

“Anh yêu em.”

Lộ Dao cong nửa người nhà bên trên, đưa môi tổ ấm lên.

Cô đắn đo cần có tác dụng anh chấp nhận phải làm gì, chỉ biết cắn lưỡi anh, khi thì sẽ liếm láp.

Tay nên của cô ấy tùy tiện du hành bên trên lưng Hoắc Viễn Chu, còn tay trái thì thay phần thân bên dưới của anh ấy, ngần ngừ buộc phải vận động thế nào, nhưng sẽ luôn giữ chúng trong tay, cảm thấy nhiệt độ của nó, cũng như vẫn tuyên thệ chủ quyền.

hầu như âm lượng trầm thấp tràn ra từ cổ họng của Hoắc Viễn Chu khiến Lộ Dao bị mê hoặc, cô nói, “Em phân vân, anh chỉ em nên có tác dụng cầm nào đi.”

Anh vuốt ve lên má cô, “Bảo bối, ngồi lên người nhà anh.”

Lộ Dao sửng ốm, “A?” Cô đã không manh áo bít thân, ngồi lên gia đình bạn anh ko phải là xấu hổ quá sao? Cô lắc đầu: “Không phải.”

“Không sao.”

Hoắc Viễn Chu ấp ôm chặt cô, lật người nhà bạn lại, Lộ Dao ngồi lên thắt lưng của Hoắc Viễn Chu cũng như quan sát xuống anh, cả 2 nhìn nhau chú tâm, hai đôi mắt sâu thẳm như mong muốn nhìn thấu lòng nhau.

Lộ Dao cúi người xuống, như anh đã làm trước ấy, cần đến đầu lưỡi để vẽ vời lên môi anh, chiếc lưỡi mềm dẻo của cô ấy vận chuyển từ cằm xuống phía dưới, dừng lại ở yết hầu, sau đấy chầm chậm trễ mút vào.

>> Xen bổ sung Truyện sắc

Cô thích nhất khu vực này của anh ấy, từ khi còn nhỏ dại vẫn thích hôn lên chúng.

Hoắc Viễn Chu rên lên một tiếng trong cổ họng, nỗ lực dẫu vậy hai tay lại vô thức định túm lấy khăn trải giường, cơ mà cũng dừng lại kịp thời, xét mang đến cùng túm khăn trải giường là câu hỏi mà chỉ cần có người vợ bắt đầu hình như làm.

Hoắc Viễn Chu đưa tay quấn lấy một lọn tóc của cô, từng vòng từng vòng được quấn quanh ngón tay, trông anh như vẫn hết sức bình tĩnh, mà lại thật ra trong lòng vẫn cực kỳ đau buồn và cạnh tranh Chịu, toàn thân như chuẩn bị vỡ tung, tuy nhiên anh lại không đành lòng phá vỡ sự tò mò cũng như quan tâm của cô ấy, mặc mang lại cô nghịch đùa đầy ngưỡng mộ.

Lộ Dao thế lấy vật nóng rộp của anh ấy cũng như chạm vào khu vực riêng bốn của mình, chà xát, mân mê một hồi lâu, trán đang ban đầu toát những giọt mồ hôi, nhưng mà sẽ chẳng thể bỏ vô, tự dưng cô ngẩng đầu lên nói: “Em không sắm được chỗ thì yêu cầu làm sao?”

“…” Hoắc Viễn Chu mỉm cười: “Anh giúp em.”

Lộ Dao bước đầu rút lui bao gồm chưa có người yêu tự, khẽ hỏi: “Có đề xuất rất đau đúng không?”

“Không biết, anh chẳng phải cô gái.”

“…”

Hoắc Viễn Chu lật người trong gia đình lại lần nữa, Lộ Dao vấp ngã khỏi mọi người anh, sau đó nằm thẳng lên giường, anh đứng dậy cũng như ấp ủ Lộ Dao lên, đến hai chân cô quấn quanh eo anh, “Ôm chặt vào.”

Nụ hôn táo bạo của anh lại rơi xuống, Lộ Dao thân thiện đáp lại.

cả hai trần trụi đối mặt với nhau, da thịt gần gũi, cô ấp ủ chặt lấy cổ anh.

Hoắc Viễn Chu ôm ấp cô đi được hai Cách, từ đầu đến chân anh đã chuẩn bị phát rượu cồn, ở chỗ nào đó sưng béo lên khổ cực, anh thô lỗ ép cô lên vách tường.

Khi Lộ Dao vừa đụng vào vách tường lạnh lẽo, body cô các run rẩy, hơi lạnh xuyên thẳng qua sống lưng và truyền khắp toàn thân, lòng bàn chân cũng rất là lạnh.

Ngay khi Lộ Dao đã sắp đóng băng do lạnh, ước ao chọn lựa chút ít hơi ấm áp, thì cô bất cứ lúc nào hét lên một tiếng, cơ thể bị anh bù lấp đầy, cô khổ sở rít vào một hơi.

dòng nước ấm đỏ tươi từ trong cơ thể Lộ Dao chảy xuống cũng như giữ giàng trên đùi Hoắc Viễn Chu, sau đó hòa vào có tác dụng một có những giọt mồ hôi bên trên chúng ta anh.

Anh ở trong khung hình Lộ Dao, chân thực cảm nhận thấy sự có tuổi đời của cô ý, chẳng hề sẽ nằm mơ. Anh cúi đầu xuống cắm lên vai cô, một hồi chậm sau mới hỏi: “Đau không?”

“Vẫn ổn.” Lúc nói, giọng của Lộ Dao cũng hơi khàn và run.

Hoắc Viễn Chu bắt đầu đưa đẩy chầm lờ đờ, biên độ chuyển động chưa quá to, Lộ Dao nghiến răng chịu cơn khổ sở, sau lưng cũng phát đau vì chưng bị anh chèn ép.

“Hoắc Viễn Chu, anh đứng mệt không?”

Biên độ của Hoắc Viễn Chu càng ngày càng lớn, cô bị anh đâm chọt suýt nữa thì lục đậy ngũ tạng đã bay ra quanh đó, không gồm khoái cảm đành rằng, đằng này còn đau bị tiêu diệt đi được.

“Không mệt.” Hơi thở của Hoắc Viễn Chu siêu khó khăn, sau lưng anh toàn là mồ hôi, dinh dính ẩm thấp, nhưng lại Lộ Dao lại ôm chặt hơn.

Anh hơi ngửa đầu lên, Lộ Dao nhẹ nhàng ngậm lấy môi anh, cắn mút qua lại.

sau cuối cô cũng chính là của anh ấy.

Sau mười năm chờ đợi.

Lộ Dao ghé gần kề môi người vào tai anh: “Hoắc Viễn Chu, ngày cuối tuần này về nước chúng ta vẫn lập tức đi lãnh hội chứng.”

Chúc Cả nhà đọc truyện vui vẻ!

>> tham khảo thêm phân mục Cưới trước yêu sau

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *